Có một suy nghĩ khá phổ biến khi nói đến việc học về sức khỏe: “Tôi không học y, liệu có hiểu được không?”
Suy nghĩ này không phải không có cơ sở. Sức khỏe là một lĩnh vực rộng, có nhiều thuật ngữ chuyên môn, cơ chế sinh lý phức tạp và những vấn đề không thể chỉ nhìn qua vài dấu hiệu đơn giản mà kết luận.
Nhưng nếu vì thế mà cho rằng chỉ người có nền tảng chuyên môn mới nên học về sức khỏe, chúng ta lại đang đặt ra một rào cản không cần thiết. Bởi học về sức khỏe cho bản thân và đào tạo để trở thành một chuyên gia y tế là hai mục tiêu hoàn toàn khác nhau.
1. Học sức khỏe không đồng nghĩa với học để trở thành bác sĩ
Khi một người học về dinh dưỡng, giấc ngủ, vận động, hay cách đọc một thông tin sức khỏe, mục tiêu không nhất thiết là để có thể chẩn đoán bệnh hoặc đưa ra phương án điều trị.
Mục tiêu có thể đơn giản hơn rất nhiều:
- Hiểu cơ thể và những nhu cầu cơ bản của mình.
- Biết những yếu tố nào có thể ảnh hưởng đến sức khỏe.
- Biết cách tìm kiếm và đánh giá thông tin.
- Nhận biết khi nào một vấn đề có thể tự chăm sóc và khi nào nên tìm đến nhân viên y tế.
- Có thêm cơ sở để đưa ra những lựa chọn phù hợp trong đời sống hằng ngày.
Đây chính là một phần của hiểu biết sức khỏe – health literacy.
Theo WHO, hiểu biết sức khỏe không chỉ là khả năng đọc thông tin mà còn bao gồm khả năng tiếp cận, hiểu, đánh giá và sử dụng thông tin và dịch vụ y tế để duy trì và cải thiện sức khỏe. Nói cách khác, biết cách hiểu thông tin sức khỏe cũng là một năng lực cần được học.
2. Nhưng nếu không có nền tảng chuyên môn thì có học được không?
Có. Nhưng điều quan trọng là học đúng tầng kiến thức.
Không phải kiến thức sức khỏe nào cũng yêu cầu người học phải bắt đầu từ giải phẫu, sinh lý học hay bệnh học chuyên sâu. Ví dụ, một người hoàn toàn có thể bắt đầu bằng những câu hỏi rất gần với cuộc sống:
- Tại sao giấc ngủ lại quan trọng?
- Một bữa ăn cân bằng gồm những yếu tố nào?
- Vận động thường xuyên có ý nghĩa gì đối với sức khỏe?
- Stress kéo dài có thể ảnh hưởng đến cơ thể và đời sống như thế nào?
- Làm thế nào để nhận biết một nguồn thông tin sức khỏe đáng tin cậy?
Những câu hỏi này không yêu cầu người học phải có bằng cấp chuyên môn. Điều cần thiết hơn là nội dung phải được xây dựng phù hợp với trình độ người học, giải thích đúng bản chất và chỉ rõ giới hạn của việc tự áp dụng.
3. Vấn đề không nằm ở việc “có chuyên môn hay không”, mà ở việc học đến đâu
Không phải kiến thức sức khỏe nào cũng giống nhau.
Có những nội dung cộng đồng hoàn toàn có thể chủ động học để hiểu và chăm sóc bản thân. Nhưng cũng có những kiến thức và kỹ năng đòi hỏi đào tạo chuyên môn, thực hành có giám sát hoặc chứng chỉ hành nghề theo quy định.
Có thể hình dung việc học sức khỏe thành ba mức độ:
(1) Kiến thức sức khỏe nền tảng
Đây là những kiến thức phục vụ việc hiểu và chăm sóc bản thân trong đời sống như dinh dưỡng, giấc ngủ, vận động, sức khỏe tinh thần và các yếu tố lối sống. Đây là tầng kiến thức mà mọi người đều có thể bắt đầu.
(2) Kiến thức ứng dụng
Người học bắt đầu đi sâu hơn vào một vấn đề cụ thể, tìm hiểu các yếu tố liên quan, cách theo dõi sức khỏe và những nguyên tắc tự chăm sóc phù hợp. Ở mức độ này, việc lựa chọn nguồn học và người hướng dẫn càng trở nên quan trọng.
(3) Kiến thức và kỹ năng chuyên môn
Đây là những nội dung liên quan đến chẩn đoán, điều trị, thực hiện kỹ thuật chuyên môn hoặc đưa ra quyết định lâm sàng. Những nội dung này không thể được thay thế bằng việc tự đọc một vài tài liệu trên Internet.
Ranh giới này rất quan trọng bởi học để hiểu sức khỏe không có nghĩa là tự biến mình thành người hành nghề y tế.
Đọc thêm: OM’E: GIẢI PHÁP CHĂM SÓC SỨC KHỎE CHỦ ĐỘNG CHO NGƯỜI VIỆT
4. Học sức khỏe còn giúp chúng ta biết khi nào không nên tự xử lý
Một trong những giá trị quan trọng của hiểu biết sức khỏe không phải là giúp một người “tự giải quyết mọi vấn đề”. Ngược lại, nó có thể giúp họ nhận ra giới hạn của việc tự chăm sóc.
Ví dụ, khi hiểu được những dấu hiệu cảnh báo, một người có thể nhận ra: “Vấn đề này không nên tiếp tục tự tìm cách xử lý ở nhà.”
Khi hiểu cách sử dụng thông tin y tế, họ cũng có thể đặt câu hỏi rõ ràng hơn khi trao đổi với bác sĩ hoặc nhân viên y tế.
WHO cũng nhấn mạnh rằng tự chăm sóc sức khỏe (self-care) – không thay thế hệ thống y tế hay nhân viên y tế, mà bổ sung cho việc chăm sóc chính thức.
Vì vậy, một người hiểu biết về sức khỏe không phải là người luôn tự xử lý mọi vấn đề. Mà là người biết: Khi nào có thể chủ động? Khi nào cần hỏi thêm? Và khi nào cần tìm đến chuyên môn?
5. Kiến thức chính xác thôi chưa đủ, cách học cũng rất quan trọng
Một tài liệu có thể hoàn toàn chính xác về mặt khoa học nhưng vẫn không phù hợp với người mới bắt đầu.
Nếu người học gặp một đoạn đầy thuật ngữ như “kháng insulin”, “trục hạ đồi – tuyến yên – thượng thận” hay “stress oxy hóa” mà không hiểu những khái niệm đó liên quan gì đến cuộc sống của mình, kiến thức rất khó trở thành hành động.
Đây cũng là lý do cách truyền đạt quan trọng không kém bản thân thông tin.
Nói đơn giản: Biết chưa chắc đã làm được. Nhưng nếu không hiểu, chúng ta lại càng khó biết mình nên bắt đầu từ đâu.
Vậy một người không có chuyên môn nên bắt đầu học như thế nào?
Không nhất thiết phải bắt đầu bằng những kiến thức khó nhất. Có thể bắt đầu từ chính những vấn đề đang xuất hiện trong cuộc sống của mình. Ví dụ:
- Hay mệt → Tìm hiểu về giấc ngủ, dinh dưỡng, vận động và những yếu tố liên quan.
- Thường xuyên đau mỏi khi làm việc → Tìm hiểu về vận động, tư thế, nghỉ ngơi và các yếu tố liên quan.
- Muốn ăn uống tốt hơn → Bắt đầu từ kiến thức dinh dưỡng nền tảng.
- Thường xuyên căng thẳng → Tìm hiểu về stress, giấc ngủ, vận động và sức khỏe tinh thần.
- Sau đó mới mở rộng dần sang những nội dung chuyên sâu hơn.
Nhưng trên thực tế, đây lại là một khó khăn khác. Biết mình muốn học là một chuyện. Biết học ở đâu, học gì trước và học như thế nào lại là chuyện khác.
Internet hiện có rất nhiều thông tin sức khỏe. Người học có thể dễ dàng tìm thấy hàng trăm bài viết, video hay lời khuyên chỉ sau vài thao tác. Nhưng càng nhiều thông tin, việc tự chọn lọc, kiểm chứng và sắp xếp thành một quá trình học có hệ thống càng trở nên khó khăn.Và đây chính là khoảng trống mà một giải pháp học sức khỏe trực tuyến có thể tham gia giải quyết.
OM’E: Giúp việc học sức khỏe thành một hành trình có thể bắt đầu từ con số 0
OM’E – Nền tảng học chăm sóc sức khoẻ chủ động trực tuyến được xây dựng từ một cách tiếp cận khác:
Thay vì đặt câu hỏi “Người học đã có chuyên môn gì?”, câu hỏi quan trọng hơn là: “Người học đang cần hiểu điều gì về sức khỏe của mình?”
Từ đó, việc học có thể bắt đầu từ những chủ đề gần gũi với đời sống và từng bước mở rộng. Không cần có sẵn nền tảng chuyên môn Người học không phải bắt đầu bằng việc tự đọc những tài liệu chuyên ngành phức tạp. Các nội dung được tiếp cận theo hướng dễ hiểu, có cấu trúc và phù hợp với mục tiêu học tập, giúp người mới có thể từng bước xây dựng kiến thức nền tảng trước khi đi sâu hơn. Không phải tự tìm kiếm từng thông tin rời rạc. Một vấn đề sức khỏe thường liên quan đến nhiều khía cạnh.
Ví dụ, khi quan tâm đến tình trạng mệt mỏi, người học có thể muốn hiểu về giấc ngủ, dinh dưỡng, vận động, căng thẳng và nhiều yếu tố khác. Nếu tự tìm kiếm trên Internet, những thông tin này thường xuất hiện dưới dạng những nội dung rời rạc.
Một nền tảng học tập có hệ thống giúp người học tiếp cận các chủ đề theo một cấu trúc rõ ràng hơn, thay vì mỗi lần có một câu hỏi lại bắt đầu tìm kiếm từ đầu.
Học theo điều mình thực sự quan tâm
Không phải ai cũng có cùng nhu cầu sức khỏe. Có người quan tâm đến dinh dưỡng. Có người muốn cải thiện giấc ngủ. Có người muốn hiểu về vận động. Có người quan tâm đến sức khỏe tinh thần…
Vì vậy, học sức khỏe không nhất thiết phải là một chương trình giống nhau cho tất cả mọi người.
Với OM’E, người học có thể chủ động lựa chọn nội dung phù hợp với nhu cầu và mối quan tâm của mình, học từng chủ đề trên nền tảng trực tuyến và tiếp tục mở rộng kiến thức khi có nhu cầu.
Học trực tuyến để việc học có thể đi cùng cuộc sống Một trong những rào cản của việc học sức khỏe là chúng ta thường chỉ nghĩ đến nó khi có thời gian rảnh. Nhưng với hình thức trực tuyến, việc học có thể được đưa vào những khoảng thời gian phù hợp với mỗi người. Một bài học có thể được tiếp cận ngay tại nhà, sau giờ làm việc hoặc trong một khoảng thời gian ngắn dành cho bản thân.
Điều này làm thay đổi cách chúng ta nhìn về việc học sức khỏe: Không nhất thiết phải chờ có vấn đề mới tìm hiểu. Có thể học trước để hiểu hơn, chuẩn bị tốt hơn và chủ động hơn.
Học để chủ động hơn, nhưng luôn biết giới hạn của việc tự chăm sóc
Học về sức khỏe trước hết là để hiểu và chủ động hơn, chứ không phải để mỗi người tự trở thành chuyên gia hay tự xử lý mọi vấn đề sức khỏe.
Một nền tảng học sức khỏe vì thế không chỉ cung cấp kiến thức, mà còn cần giúp người học hiểu kiến thức đến đâu, có thể áp dụng như thế nào và khi nào cần tìm đến sự hỗ trợ của chuyên môn y tế.
Đây cũng là cách OM’E – Nền tảng chăm sóc sức khoẻ chủ động trực tuyến tiếp cận việc học sức khỏe.
OM’E hướng đến việc xây dựng một môi trường học tập giúp cộng đồng tiếp cận, hiểu và từng bước ứng dụng kiến thức sức khỏe vào đời sống, từ những vấn đề nền tảng đến những chủ đề chuyên sâu hơn.
Người học có thể chủ động tìm hiểu những điều mình quan tâm, nhưng đồng thời hiểu rằng kiến thức phổ thông không thay thế cho việc chẩn đoán, điều trị hay tư vấn chuyên môn.
Khi một vấn đề vượt quá phạm vi tự chăm sóc, việc tìm đến bác sĩ hoặc nhân viên y tế phù hợp vẫn là điều cần thiết.
Bởi chủ động về sức khỏe không có nghĩa là tự mình làm tất cả.
Chủ động là biết mình có thể làm gì, hiểu mình cần tìm hiểu gì và nhận ra khi nào cần đến đúng chuyên môn.
Trung Tâm Đào Tạo & Chăm Sóc Sức Khỏe OM’E Việt Nam
Địa chỉ: Số 116 Trần Vỹ, Phường Phú Diễn, Thành phố Hà Nội
Hotline: 0966.000.643
Email: [email protected]
Website: https://ome.edu.vn/